Thống kê truy cập

Số lượt truy cập: 1.732.830
Tổng số Thành viên: 97
Số người đang xem:  37
Khuyến Mại Lắp Mạng Viettel

Yêu học trò đã có gia đình

Đăng ngày: 15/10/2012 15:14
Yêu học trò đã có gia đình
Yêu học trò đã có gia đình

Yêu học trò đã có gia đình

Thứ Hai, 15/10/2012, 12:44 PM (GMT+7)
Liệu chồng của em có dễ dàng chấp nhận chia tay không hay sẽ tìm cách trả thù kẻ đã cướp vợ của mình?

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu,ngoại tình, tâm sự của lesgay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

 

Bác sĩ kính mến!

Cháu đang là sinh viên năm cuối. Hai năm gần đây cháu có đi dạy thêm ngoại ngữ tại một số trung tâm trong trường. Với khả năng sư phạm tốt, cháu được mời dạy 5 tối mỗi tuần. Tuy nhiên, vì là sinh viên ngoại tỉnh nên sau khi trừ chi phí tiền nhà trọ, tiền ăn hàng ngày thì số tiền còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu. Cái được khi dạy ở các trung tâm là khả năng giao tiếp tăng lên rất nhiều. Cháu cũng có thêm nhiều mối quan hệ tiềm năng có thể có ích cho công việc sau này.

Trong lớp, cháu đặc biệt chú ý đến một học viên nữ rất xinh luôn đi học chăm chỉ và chịu khó phát biểu. Không biết bằng cách nào em biết sinh nhật của cháu. Buổi học hôm ấy em “hiên ngang” mang một bó hoa lớn lên tặng cháu, nói những câu chúc mừng bằng tiếng Anh rất chuẩn. Cả lớp vỗ tay, còn cháu thì đêm hôm đó mất ngủ. Cháu tự đặt câu hỏi, rồi tự trả lời về hành động của cô học viên hôm ấy.

Buổi học hôm sau, cháu đã mời cô học viên đặc biệt này đi uống cà phê để cảm ơn vì bó hoa tặng sinh nhật rất đẹp. Nhưng cô đã lịch sự từ chối vì phải… về nhà cho con ngủ. Tối hôm ấy cháu lại mất ngủ vì hàng loạt câu hỏi mà không biết trả lời thế nào! Ví dụ như tại sao trẻ thế mà đã có con gần 4 tuổi?

Sáng hôm sau, chính cô học viên này chủ động gọi điện mời cháu đi uống cà phê. Cháu đã quyết định bỏ buổi học sáng hôm ấy để đi tìm hiểu về cô học viên đặc biệt này.

Em lấy chồng từ năm 17 tuổi. Chồng em là một chủ cửa hàng buôn bán nguyên vật liệu xây dựng, học ít nhưng tiền bạc thì “vô biên”. Lấy chồng đẻ con như một cái máy. Rồi thấy cuộc sống cứ như mòn đi nên em xin chồng đi học tại chức một bằng gì đó. Nhưng chồng không đồng ý. Em làm căng quá thì chồng xuống nước cho em đi học thêm tiếng Anh ở trung tâm để sau này hướng dẫn con học ngoại ngữ cho tiện…

Em nói em thiệt thòi vì ít học, nhưng cháu lại thấy ở em là sự thông minh, quyết đoán và đặc biệt là sự quyến rũ ghê gớm. Mỗi lần em nhìn cháu, em cười với cháu là tim cháu như tan chảy. Cháu linh cảm là em thích cháu. Nhưng trong cháu lúc ấy lại xuất hiện ngay ý nghĩ: Em là bông hoa đã có chủ!

Mấy hôm sau cả lớp nghỉ học để ôn thi nhưng em vẫn đến lớp học và gọi điện cho cháu. Cháu và em lại đi uống cà phê, trò chuyện rất tâm đầu ý hợp. Em nói không được đi học cứ thấy nhớ nhớ. Còn cháu thì thực sự đã thấy nhớ em kể từ cái buổi sáng được em mời đi uống cà phê.

Hôm sau, lớp vẫn được nghỉ nhưng em vẫn đến trường và lại gọi điện cho cháu. Lúc đó cháu cũng rất muốn đi nhưng vì muốn thử thái độ của em thế nào nên cháu nói đang bị mệt. Em hỏi địa chỉ chỗ trọ của cháu và đến ngay. Lúc em đến thì cháu đã không kìm được dục vọng và chủ động làmchuyện ấy với em. Em không hợp tác nhưng cũng chỉ “phòng ngự” yếu ớt. Sau đó, cháu nhìn thẳng vào mắt em và nói lời xin lỗi. Cháu đã nói rằng cháu không thể cưỡng lại được ham muốn mỗi khi nhìn thấy em. Lúc đó em chỉ hỏi cháu một câu: “Anh có thật sự yêu em không?”. Cháu đã gật đầu.

Yêu học trò đã có gia đình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, chuyen ay, gia dinh, cuop vo, tra thu, ham muon, cam do, yeu em, cong viec, cuoc song, tinh yeu giau kin

Không nên chuyển thực tế cuộc sống thành giấc mơ giữa ban ngày (Ảnh minh họa)

Hôm sau, em lại gọi điện cho cháu. Em lại đến nhà cháu. Lần này thì chính em chủ động làm chuyện ấy với cháu. Và em vẫn chỉ hỏi cháu câu cũ, cháu vẫn khẳng định là cháu yêu em. Cháu hỏi em có dám bỏ tất cả để đến với cháu không? Em không nói gì!

Cháu đang tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi: Liệu em có dám bỏ tất cả những gì đang có để đến với một sinh viên năm cuối chưa biết công ăn việc làm sẽ thế nào? Nếu em đồng ý thì liệu cháu có đảm bảo được cuộc sống của em khi em cũng không có công ăn việc làm ổn định? Liệu em có chịu nổi cuộc sống vất vả không khi đã quen sống trong sung sướng? Liệu chồng của em có dễ dàng chấp nhận chia tay không hay sẽ tìm cách trả thù kẻ đã cướp vợ của mình?...

Nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này thì cháu sẽ ân hận suốt đời: Cháu đang có cảm giác như sống trên thiên đường, đang nắm giữ một viên kim cương và không muốn đánh mất bác sĩ ạ!

M.Hùng (HN)

Không thể mơ giữa ban ngày

M.Hùng thân,

Chuyện tình cháu kể giống như giấc mơ: Một trai tài (chí ít là trong mắt cô học viên) gặp một gái sắc (cháu đã thừa nhận), rồi thích nhau, rồi được gần gũi nhau. Thiên đường thì chắc cũng chỉ thế mà thôi. Nhưng làm thế nào để duy trì được cái không khí thiên đường ấy? Đó sẽ là điều kiện của tình yêu vì nó dẫn cặp đôi đến con đường thời gian, tức là xây dựng hạnh phúc là hai vế lý tưởng của cuộc sống.

Điều kiện làm quen và gẫn gũi với người bạn gái theo như cháu kể thì cứ thấy đây là điểm lành của cháu. Nhưng bạn của cháu thì sao? Có phải trước đây cô ấy bị ép duyên, do hoàn cảnh gia đình, do xã hội, do kinh tế, do văn hóa mà (quá) sớm có chồng, có “quyền” nghĩ đến số phận, trong đó có số phận tình duyên của mình? Cháu đã biết hết được những khổ tâm của cô ấy chưa?

Văn hóa kiến thức để lại một số “thói quen” về lễ giáo và vai trò nữ giới: Khi còn trẻ là em gái của anh ta, là con của cha mẹ. Khi lớn lên được gia đình gả chồng để không tốn cơm nuôi con. Rồi cứ thế hệ lặp lại thế hệ sau.

Người làm về tâm lý thì có “bệnh nghề nghiệp” là tìm những vấn đề tưởng như không có, đặc biệt là những khía cạnh “chìm” của con người. Ví dụ như cháu ghen vì mình “đến” sau người chồng trước của bạn gái. Rồi con của bạn gái là con “nuôi” chứ không phải con ruột của mình. Rồi người mẹ (bạn gái của cháu) bị chi phối, lương tâm cắn rứt vì con không cha, con có cha…

Thêm một bức tường lớn trên con đường ấy, đó là những vấn đề kinh tế, tài chính, vật chất cụ thể… Chúng ta phải chấp nhận là sống ở trên đời sẽ phải chịu những cảm giác thiếu thốn và có những thứ thuộc về khách quan mà mình không bao giờ với tới được (trừ khi trúng vé số). Tức là không phải ai cũng có nhà mặt tiền ở phố, ai cũng có xe xịn, ai cũng có thể đi du lịch khắp nơi.

Nói cách khác, yêu không có nghĩa là uống nước lã suốt đời. Con người phải biết mơ, rồi sống thật với chính mình chứ đừng đuổi theo giấc mơ mà không “chuyển” cái mơ ra thực tế đúng với tầm của mình. Không nên chuyển thực tế cuộc sống thành giấc mơ giữa ban ngày. Tình yêu không bao giờ bi quan nhưng phải thực tế M.Hùng ạ.

Thân

Bác sĩ Liêm

| Chia sẻ |
THẢO LUẬN  
Chưa có thảo luận nào
Ý KIẾN CỦA BẠN  
  Hãy đăng nhập để thảo luận

Tin cùng loại cũ hơn